Hướng dẫn Những bài xích thơ về thầy cô với mái ngôi trường ngắn gọn. Tuyển lựa chọn Những bài thơ về thầy cô với mái trường xuất xắc nhất, chân thành và ý nghĩa nhất.

Bạn đang xem: Những bài thơ hay về thầy cô và mái trường

*

1. Bài thơ: ƠN THẦY - Hồng Soi

ƠN THẦYTác giả: Hồng Soi

Công thân phụ nghĩa mẹơn thầyKhông gì sánh nổi đong đầy tình thươngMẹ phụ thân dãi nắng và nóng dầm sươngNhường cơm té áo dọn đường con đi

Thầy cô rèn giũa đưa ra liMong sao trò tốt mỗi lúc trả bàiMiệt mài hướng đến tương laiSay sưa gieo hạt kéo dài ước mơ

Thương cho lứa tuổi trẻ em thơVẫn còn nhiều nhỏ bé bơ vơ ngoại trừ đườngHàng ngày không được cho trườngMưu sinh phân phối số đáng buồn vô cùng

Những gì thầy dạy dỗ cô mongGiờ em thấu hiểu qua chiếc thời gianƠn thầy cô mãi ngất xỉu ngànKhắc khắc cốt ghi tâm dạ lan lan muôn đời!16.11.2018

2. Bài bác thơ: NHỚ MÃI LỜI CÔ - Phan Thị Tuyết vân

NHỚ MÃI LỜI CÔ.

Thơ Phan Thị Tuyết vân

Xa mái trường thân yêu.Đã bao lâu rồi nhỉ.Những lời cô thủ thỉ.Em nhớ cho bây giờ.

Ngày ấy tuổi mộng mơ.Hay thẫn cúng thổn thức.Trái tim non rạo rực.Mùa phượng thắm sân trường.

Những bài bác giảng thân thương.Thấm vương vãi đầy lớp bụi phấn.Cô như vầng trăng sáng.Dẫn lối mặt đường em đi.

Nghe giờ gió âm thầm thì.Mà lòng nghẹn ngào mãi.Suốt đường đời bươn chải.Luôn tự khắc nhớ ân tình....!!!

3. NẮNG ẤM SÂN TRƯỜNG

Cây điệp già xòe rộng lớn tán yêu thương thươngLá lấp lánh lung linh cười duyên cùng bóng nắngGiờ đã học, mảng sảnh vuông yên vắngChim chuyền cành buông giờ 2000 rét bâng qươ

Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơNắng xịt theo chồm lên ngồi bệ cửaVà cả gió cũng biết mê thơ nữaThổi phảng phất vào đuối ngọt giọng thầy ngâm.

 Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầmĐiệp từng bông kim cương ngây rơi luân chuyển títNgày vẫn xuân, chim từng song ríu rítSà xuống sân vệ sinh nắng nóng màu xanh

Em ngồi yên ổn uống suối mật vào lànhThời gian như giới hạn trôi không cách nữaKhông gian cũng nằm yên không dám cựaNgại ko kể kia nắng nóng sẽ thôi vàng

Sân trường căng rộng lớn ngực mang đến thênh thangKiêu hãng khoe trên mình màu sắc nắng ấmLời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắngNắng nóng hơn dựa vào giọng nóng của người…

4. THẦY

Cơn gió vô tình thổi dũng mạnh sáng nayCon đột nhiên thấy tóc thầy bạc bẽo trắngCứ từ nhủ rằng kia là những vết bụi phấnMà sao lòng nghẹn ngào mãi ko nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …Lớp học tập trò ra đi, còn thầy ngơi nghỉ lạiMái chèo kia là phần nhiều viên phấn trắngVà thầy là bạn đưa đò bắt buộc mẫnCho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôiCho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữaGọi giờ thầy với toàn bộ tin yêu thương …

5. LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày vẫn lớnSẽ bay xa cho tận cùng trờiCó bao giờ nhớ lại các em ơiMái ngôi trường xưa 1 thời em vẫn sống

Nơi đã gửi em lên khoảng cao ước vọngVị ngọt đầu đời bóng đuối ca daoThuở học về chiếc nắng xôn xaoLòng thơm nguyên như hương thơm mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp đến tớiThầy trò bản thân cũng có lúc chia xaSao lòng thầy phấp phỏng nỗi thiết thaMuốn gởi những em thêm đôi nét nhắn nhủ

Một lời răn dạy biết cụ nào đến đủCác em với theo từng bước hành trìnhCác em lúc nào thì cũng nhớ chớ quên:Sống đến xứng với lương tâm phẩm giá…

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngảChim tung trời phiêu cánh thanh niênỞ nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp cha miềnỞ ở chỗ nào có thầy luôn thương nhớ.

6. TRƯỜNG TÔI

Cổng ngôi trường tôi trông siêu xinhTường cao cổng fe , dưới hình văn hoaBước vào thoang thoảng hương thơm hoaTrời cao xanh ngắt , mây là là bayRâm râm láng mát sản phẩm câyTrưa trưa gió thổi lay cây rì rào .Xa xa mặt hàng dương vẫy chàoGần gần phượng hồng thì thào gọi thươngCùng địa điểm khắp vùng trong trườngSinh viên vui chơi , thân mật chuyện tròNgười nói nhỏ tuổi , kẻ nói toXôn xao giờ đồng hồ hát giờ hò du dươngVọng xa nghe giờ đồng hồ giảng đườngBao la trang trải tình yêu cô thầyDạo xung quanh xa đó gần đâyNơi đâu đẹp nhất là phía trên trường bản thân .

7. THẦY VÀ CHUYẾN ĐÒ XƯA

Lặng xuôi năm tháng êm trôiCon đò nhắc chuyện một thời rất xưaRằng fan chèo kháng đón đưaMặc cho vết mờ do bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa đa số cánh diềuKhách thời xưa đó rất nhiều lãng quênRời xa bến nước quên tênGiờ sông lặng ngắt buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn mặt đờiTóc thầy bội nghĩa trắng thân trời chiều đôngMắt thầy mỏi mòn xa trôngCây đơn côi đứng giữa dòng thời gian…

Một mùa thu như bao mùa thu trướcNắng hồng lên trong đôi mắt biếc học tròPhấn trắng, bảng đen, đường nét mực thầy vẫn đỏSao bé tìm nhưng mà chẳng thấy ngày xưa…Thời gian qua, ngày thu nay gồm khácBao chuyến đò qua vùng ấy sông sâuNghĩa thầy cô một đời không trả hếtDẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu.Trang giáo án bao năm thầy vẫn mởMà tập bài bác thầy chấm đã khác xưaChúng nhỏ đi, biết bao giờ về lạiCó lúc nào tìm được thuở ngây thơ…Mùa qua mùa, bụi thời hạn rơi rắcNên tóc thầy một sáng bỗng tệ bạc thêmTrời xanh vẫn thận trọng ngoài cửa lớpChữ tình nghĩa muôn thuở chẳng nguôi quên.

8. RU LẠI ƠN THẦY

Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầyLời ru bay bổng tự ngày ấu thơThầy di động cầm tay viết i tờDạy bé đạo lý sống cho ra ngườiMột đời cần cù thầy ơiĐưa bao gắng hệ tới bờ tương lai"Nửa chữ cũng vẫn là thầy"Lời ông phụ vương dạy có sai bao giờDẫu đời chưa đẹp như mơTình thầy cô với học trò bền lâuTóc nhỏ giờ đã bạc bẽo màuLại ru cháu cũng từ bỏ câu ơn thầy.

Khuyết danh

9. NHỚ ƠN THẦY CÔ

Trùng khơi sóng vỗ dạt dàoNúi cao nhạn biếc lượn vào mây xanhCông cha nghĩa bà mẹ sinh thànhƠn thầy cô đã đến danh cuộc đờiĐã tự bao thủa xa xôiÔng phụ vương mình đã dựng đồi nghĩa caoBiết bao tình nghĩa thầy traoCô mang lại trí thức cất cánh vào mộng mơCuộc đời luôn đẹp vần thơTình thầy thông báo ai chờ đò sangCho cho dù vất vả trăm ngànNhắc nhau ta lưu giữ cung lũ thầy cô...!

Tác giả: Hoàng Minh Thuận

10. LÁ NHUỘM TÓC THẦY

Về trường mừng đón huân chươngGặp thầy chạm mặt bạn tình cảm dạt dàoLâng lâng cảm hứng dâng tràoTóc thầy điểm bạc bẽo độ làm sao chẳng haySân ngôi trường xanh thắm chồi câyPhải chăng lá đổi màu tóc thầy của tôiRa về lòng phần đông bồi hồiNguyện rằng luôn mãi là fan trò ngoan.

Tác trả Hồ Ngọc Quân

11. LỜI TRẦM THẦY TÔI

Có phần đông chiều hè, phượng đỏ rơiCòn đâu năm cũ, sắp qua rồiThương người chúng ta cũ, ân sâu nặngNhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôiMuốn được mang lại đi, thầy nên cóTâm thành đón nhận, lẽ trò tôiCho chưa phải mất, tình muôn thuởNhận được đời vui, nghĩa nạm thôi.

Tác giả: Phạm Duy Cầu

 12. CÔ THẦY TÔI

Trong ngôi trường vất vả dạy đàn conChẳng hổ ngươi gian lao quãng thân mònLó sáng rạng đông cơm mãi vộiVề đêm lịm tắt bữa chưa ngonÂm thầm hướng dẫn ơn luôn luôn nhớLặng lẽ khuyên răn răn nghĩa vẫn trònÁo đẫm những giọt mồ hôi toàn những vết bụi phấnCô Thầy khổ nhọc tựa ngàn non.

Xem thêm: Câu 1: Trình Bày Tóm Tắt Quá Trình Hô Hấp Ở Cơ Thể Người, Trình Bày Tóm Tắt Quá Trình Hô Hấp Ở Cơ Thể Người

Tác giả: Tứ Gia

13. NGUYỆN ƯỚC

Hơn nửa thế kỷ rồi vẫn nhớ như inKhông thuộc bài thầy phạt quỳ mỏi gốiNhưng mình hiểu thầy không hề có tộiMuốn trò ngoan biết lỗi để học bài

 Ngày xưa thầy cơm cũng độn ngô khoaiÁo rách cổ phải chằm đi vá lạiĐức tính thầy là người nhẫn nạiUốn nắn trò cho măng thẳng thành tre

Ta trưởng thành nhờ đã biết lắng ngheNhững lời dạy - công của thầy thuở trướcNay hưu rồi vẫn còn ngồi nguyện ướcLắng nghe thầy khuyên nhủ bảo những điều hay.